WELCOME TO BLOGGER VQGĐC

THÂN CHÀO QUÝ BẠN
CLICK HERE TO OPEN

Tất cả hình ảnh, những hoạt động cùng cơ sở Định Chuẩn rồi cũng cùng với thời gian rơi vào khoảng không
Nếu còn gì rớt lại chỉ là những tình cảm của những con người đã một thời làm việc chung dưới một mái nhà
mà nay đả tản mác khắp bốn phương trời
Ninh Vũ / Phòng Thí Nghiệm VQGĐC

Saturday, May 18, 2019

THẮNG RỒI THUA KHI TRANH CẢI VỚI NHAU


THẮNG RỒI THUA KHI TRANH CẢI
Hồi còn học đại học, ngày nào cũng ăn chung với bạn bè. Tôi nhớ có 3 đề tài nên tránh tranh cải trong bửa ăn. Bây giờ 80 tuổi, tôi chỉ còn nhớ có 2 thôi: tôn giáo và chính trị.
Ai đó có nói, không nhất thiết tôi đồng ý 100%, tranh cãi với bất kỳ ai, bạn cũng sẽ bị thua lỗ!
·       Tranh cãi với khách hàng?  Bạn thắng rồi, mất khách.
·       Tranh cãi với đồng nghiệp?  Bạn thắng rồi, mất tình đồng đội.
·       Tranh cãi với người nhà? Bạn thắng rồi, mất tình thân.
·       Tranh cãi với bạn hữu?  Bạn thắng rồi, mất bạn hữu.
·       Tranh cãi với vợ/chồng?  Bạn thắng rồi, mất tình cảm.
Tranh cãi với bất kỳ ai. Bạn thắng rồi thì sao??? Thắng có nghĩa là bạn THUA???
Nếu muốn tranh cải, hãy tranh cãi với chính bản thân. Nếu tự thắng được, bản thân sẽ trở thành người: Khiêm Tốn, Bao Dung, Độ Lượng, Từ Bi, … thì lúc đó bạn mới thật sự THẮNG”.



Khổng tử dậy học trò : 3 x 8 = 23

Nhan Uyên ham học hỏi, tính tình tốt bụng, là một đệ tử đắc ý của Khổng Tử. Một ngày nọ, trên đường đi làm việc, Nhan Uyên thấy một đám đông ồn ào trước cửa tiệm vải. Anh bước đến hỏi mới biết là đang có tranh chấp giữa người mua và người bán vải.
Chỉ nghe người mua hét lớn: “Ba nhân tám là 23, sao ông cứ đòi ta 24 đồng?” Nhan Uyên đến trước mặt người mua, lễ phép nói: “Vị đại ca này, ba nhân tám là 24, sao có thể là 23 được? Anh tính sai rồi, không nên cãi lộn ầm ĩ nữa”.
Người mua không phục, chỉ thẳng mặt Nhan Uyên nói:“Ai cần ngươi phân xử hay sao? Ngươi biết tính toán sao? Muốn phân xử chỉ có cách tìm Khổng phu tử, đúng hay sai hãy để ông ấy định đoạt! Đi, ta hãy tìm ông ấy để phân xử!”
Nhan Uyên đáp: “Được. Nếu Khổng phu tử nói anh sai, vậy xử lý sao?”
Người mua nói: “Nếu ta sai, hãy lấy đầu ta. Nhà ngươi sai thì sao?”
Nhan Uyên trả lời: “Nếu tôi sai, tôi sẽ từ quan”. Hai người đánh cuộc với nhau như thế, cũng đã tìm gặp được Khổng Tử.

Khổng Tử và Nhan Uyên 
Khổng Tử hỏi rõ tình huống, rồi quay sang Nhan Uyên cười nói: “Ba nhân tám là 23 đó! Nhan Uyên, con thua rồi, lấy mũ quan xuống đem cho người ta đi!”
Nhan Uyên trước giờ chưa bao giờ cãi lại sư phụ. Nghe Khổng Tử nói mình sai, anh đành tháo mũ xuống giao cho người mua kia nhưng trong lòng không phục. Người mua nhận mũ, đắc ý rời đi.
Nhan Uyên cho rằng Khổng Tử già rồi đâm ra hồ đồ, liền không muốn ở lại học tập Khổng Tử nữa. Ngày hôm sau, Nhan Uyên quay lại lấy cớ nhà có việc muốn xin nghỉ học… Khổng Tử rất rõ tâm tư Nhan Uyên, nhưng không nói gì, chỉ gật đầu đồng ý.
Trước khi đi, Nhan Uyên quay lại cáo biệt Khổng Tử. Khổng Tử muốn Nhan Uyên trở về nhà bình an, cũng dặn dò hai câu:
      “Ngàn năm cổ thụ không náu thân, sát nhân không rõ chớ động thủ”.
Nhan Uyên đáp lại một câu: “Con xin ghi nhớ”, rồi rời đi.
Trên đường về, gió thổi mây dâng, sấm rung chớp giật, trời muốn đổ mưa to. Nhan Uyên tiến đến một cây đại thụ mục rỗng bên ven đường, muốn tránh mưa. Anh đột nhiên nhớ lại lời Khổng Tử đã nói: “Ngàn năm cổ thụ không náu thân”… Nghĩ thầm, sư đồ nhất tràng, anh nghe theo lời sư phụ, tránh xa khỏi cái cây rỗng. Vừa rời đi không xa thì nghe một tiếng sấm, sét đã đánh tan cây cổ thụ kia. Nhan Uyên kinh ngạc: “Câu đầu sư phụ nói đã ứng nghiệm sao! Chẳng lẽ ta còn có thể sát nhân ư?”
Khi về tới nhà thì trời cũng đã khuya. Không muốn kinh động người nhà, Nhan Uyên dùng bảo kiếm mang theo bên người để đẩy chốt cửa phòng nơi thê tử của anh đang ngủ. Đến bên giường, sờ lại thấy hai người nằm hai bên giường. Nhan Uyên vô cùng tức giận, giơ kiếm định chém, lại nghĩ đến câu nói thứ hai của Khổng Tử: “Sát nhân không rõ chớ động thủ”, bèn đốt đèn lên xem, hóa ra một người là thê tử, người kia là muội muội của anh. 
Ngày hôm sau, Nhan Uyên quay trở lại, thấy Khổng Tử liền quỳ xuống nói: “Sư phụ, hai câu người nói đã cứu ba người là con, vợ con và muội muội của con đó! Sao người lại biết trước chuyện sẽ xảy ra vậy?”
Nhan Uyên cảm thấy kính phục thầy sâu sắc, cũng đã biết được ẩn ý của Khổng Tử. Khổng Tử đỡ Nhan Uyên dậy và nói: “Ngày hôm qua thời tiết khô nóng, đoán chừng sẽ có cơn dông, nên ta nhắc nhở con: “ngàn năm cổ thụ không ai náu thân”, con lại mang khí bực trong người, trên thân đeo bảo kiếm, cho nên ta khuyên con “sát nhân không rõ chớ động thủ”!”
Nhan Uyên vừa vái lạy vừa nói: “Sư phụ liệu sự như thần, đệ tử mười phần kính nể!”
Khổng Tử lại nói tiếp: “Ta biết rõ con xin phép về nhà nghỉ là mượn cớ, thật ra cho rằng ta đã già nên hồ đồ rồi, không muốn học ta nữa. Con nghĩ xem, ta nói 3 nhân 8 bằng 23 là đúng, con thua, bất quá là thua cái mũ quan kia, nếu ta nói 3 nhân 8 bằng 24 mới đúng, người mua bán kia thua, đây là một mạng người đó! Vậy con nói xem, chức vị quan trọng hay mạng người quan trọng hơn?”
Nhan Uyên bỗng giật mình tỉnh ngộ, quỳ gối trước mặt Khổng Tử mà thưa: “Sư phụ trọng đại nghĩa coi nhẹ tiểu tiết, đệ tử còn tưởng rằng Sư phụ vì lớn tuổi mà thiếu minh mẫn, đệ tử hổ thẹn vạn phần!”
Từ đó về sau, bất luận Khổng Tử đi đến đâu, Nhan Uyên theo đến đó không rời sư phụ...
Phí Minh Tâm/SF/USA
May/17/2019

Sunday, May 12, 2019

KINH NGHIỆM VƯỢT KHÓ KHĂN CỦA MỘT NGƯỜI TỴ NẠN VN TẠI CANADA

 KINH NGHIỆM VƯỢT QUA KHÓ KHĂN CỦA MỘT NGƯỜI TỴ NẠN TẠI CANADA 

Thấm thoát đả gần bốn mươi năm sống đời tỵ nạn tại Canada ,nhìn lại những quãng đường đi qua , tôi muốn rút ra một số kinh nghiệm để cùng bạn bè đồng hoàn cảnh đóng góp cho một số ưu khuyết điểm cho người tỵ nạn đi sau tránh được những khó khăn có thể tránh được để sớm ổn định đời sống trên quê hương mới tốt đẹp hơn và hạnh phúc hơn.

Vượt qua những khổ đau nội tâm
Đả là người phải bỏ nhà ,bỏ cửa, bỏ lại người thân trên quê hương mình để tìm đến quê hương mới thì chắc chắn ai cũng mang trong tâm mình bao khổ đau mất mác.
Song song với việc hội nhập vào xã hội cưu mang mình . Dù khó khăn về ngôn ngử , văn hoá, công ăn việc làm thì cá nhân người tỵ nạn nên tự cố gắng vượt qua khổ đau chất chồng trong tâm . Đó là căn bệnh tâm lý chỉ có bác sỉ tâm thần hay chính mình tự chửa được thôi. Đi khám để nhờ bác sỉ trị bệnh không dể vì không phải xứ nào cũng có y tế miễn phí cho dân chúng .
Để vượt qua khổ đau trong tâm, trước hết chúng ta phải từ bỏ thói quen như hút thuốc và uống rượu vì hai thứ đó làm tinh thần suy sụp thêm, lôi kéo theo sức khỏe thêm suy nhược . Chúng ta nên tự nêu cao tinh thần , tập thể dục cho thân thể thêm cường tráng . Nên dựa vào đức tin của mình đang có để “ cầu nguyện “ theo tôn chỉ “ tự giác giác tha” . Cá nhân tôi về phần đức tin , hằng đêm trước khi đi ngủ tôi thầm nguyện “ xin cho hồn xuất khỏi thân xác đau thương này để đi học đạo” , ngày qua ngày sau một chuổi ngày dài , giấc ngủ đến với tôi dễ dàng hơn , dài hơn và những cơn ác mộng thưa dần , cuối cùng tôi không phải uống valium để ru giấc ngủ.
Kinh nghiệm
Ở đâu , cơ xưởng nào, cơ quan nào, khi mình xin vào làm , họ đều đòi hỏi kinh nghiệm . Nên càng sớm càng tốt , khi mới đặt chân đến quê hương mới. Chúng ta nên bắt đầu đi làm công việc gì cũng được , vì nhờ thế chúng ta không có thời gian nhàn rỗi suy nghĩ vẫn vơ , không cho phép những cơn đau trong tâm trồi lên làm tim ta nhói đau , tinh thần sa xúc , ngoài ra đi làm có tiền lo cho đời sống bản thân và gia đình .
Sau một thời gian một hay hai năm , chúng ta nên nói chuyện với các vị cố vấn ở cơ quan Nhân Dụng của chính phủ xem có thể xin học hợp thức hoá nghề đả có hay xin học một nghề mới.

Trong thời gian đầu, chưa có việc làm theo ta muốn, chúng ta không nên buồn thảm . Vị bác sỉ đầu tiên người Canada gốc Việt tại Toronto đả làm nhiều việc rất tầm thường như security rồi dần dà học và lấy lại bằng hành nghề .
Một trường hợp đau lòng , một gia đình ở Mỹ , hai vợ chồng đều là dược sỉ ở Việt Nam , khi di tản sang Mỹ , cả gia đình quyên sinh vì không vượt qua được sự thất vọng vì đả mất mác tất cả mà con đường tạo lập lại đời sống sung túc cho gia đình thì còn quá xa .
Khi đả có công ăn việc làm , tương đối ổn định, đủ lương góp phần sinh sống của gia đình , thì chúng ta nên tiếp tục học hỏi , phát huy sáng kiến làm tròn công việc và không nên thay đổi thường xuyên công việc, vì đổi chổ làm lắm lúc không giữ được công việc lâu , rơi vào thất nghiệp làm xáo trộn sinh hoạt của gia đình . Nên ghi tâm “ công ty có làm ăn sinh lời thì mình mới giữ được việc làm .
Ngoài ra nên lưu ý tác động của “ nhân quả” trong việc chọn công ăn việc làm , vì có việc mang lại nhiều tiền nhưng gây hậu quả xấu cho người và nguy hiểm cho bản thân.
Con trai của một người tôi biết , đả tốt nghiệp đại học , lại thích mở quán rượu để kiếm được tiền khá hơn, vài năm cháu đó bị chết trong quán do sự thanh toán giữa hai nhóm xã hội đen. Thật là buồn và tiếc thương.
Niềm tin và hiểu biết
Khi bắt đầu “ đời sống là một người tỵ nạn “ điều quan trọng là tự tạo cho mình một niềm tin vững chắc , tin rằng “ mình vừa ra khỏi đất nước của độc tài , của chiến tranh, của đói khát , của sự trả thù và đang được sống trong một xứ sở Tự Do, Dân Chủ và Nhân Bản “.
Tuy nhiên, trong thực tế chúng ta nên loại bỏ suy nghỉ rằng quê hương mới là toàn hảo để đừng rơi vào bất mãn .
Nhiều người ca tụng đất nước Canada là đất Thiêng Đàn , điều đó không sai về nhiều mặt như xã hội đa văn hoá, đất nước giàu mạnh , dân cư thưa thớt , chế độ y tế tốt ... , nhưng để có được những ưu điểm đó đất nước Canada và người dân đả hy sinh , tranh đấu và đả từng chịu đựng nhiều gian nan , khó khăn để có được như ngày nay . Thời gian trước thập niên 40 , người dân Canada đả chịu đựng nhiều khó khăn và gian khổ . Nên người tỵ nạn mới đến cần thông cảm , chấp nhận những thiếu sót qui định qua luật pháp . Một anh bạn kỷ sư người Trung Quốc thường than phiền bị kỳ thị , nên tranh cải và phải đổi chỗ làm vài lần . Có lần tôi đả email vì không tiện trong sở cho anh ấy “ F. don’t be upset , let think about your family and keep along with people to do your job better “ . Nhưng không lâu sau ngày tôi về hưu , tôi thấy anh ấy trong food court của mall gần nhà, vào giờ làm việc của một ngày trong tuần. Tôi ái ngại rằng anh ấy đả bị nghỉ việc.

Dù phúc lợi xã hội có tốt, nhưng người tỵ nạn không nên lợi dụng vì đó là con dao hai lưỡi. Một số ít người tôi quen biết. Có con vị thành niên , vợ còn ở quê hương cũ , nên được ăn trợ cấp nuôi con. Người ấy đả không gởi con vào day care có trợ giúp của chính phủ , để kiếm việc làm . Để thời gian trôi qua mười năm sau , vì đả quen sống nhàn , tuổi lại chồng chất và không có kinh nghiệm nên lại càng khó khi muốn đi làm.
Sinh hoạt đời sống xã hội và tâm linh 
Là người tỵ nạn, chúng ta cần giao tiếp với xã hội để biết về văn hoá mới, trau dồi ngôn ngữ để giao tiếp được dễ dàng.

Khi tôi và người con út sang Canada vào năm 1980 , cháu Thuần vừa 6 tuổi, nên được nhập học ngay vào lớp 1  , cháu phải qua lớp accueil tiếng Pháp , năm đó cháu pass lớp 1  . Nhưng khi tôi dời về Toronto 1st July 1981, thì tháng 9, 1981 , cháu nhập học vào lớp 2 hệ tiếng Anh , cháu về than với tôi “ không ai làm bạn với con” . Tôi hiểu ra ngay khó khăn của cháu, nên ngày hôm sau tôi đến trường gặp thầy của cháu để xin giúp đở . Từ đó cháu không còn khó khăn, và việc học sớm đi vào ổn định .
Ngày 15/8/1984  nhà tôi và hai cháu lớn sang Canada đoàn tụ . Lúc đó cháu Thi đả 13 tuổi, và cháu Thiện 11 tuổi. Nhập trường  ngay tháng 9 năm ấy, cháu Thi vào lớp 8 , cháu Thiện vào lớp 6 . Ngay ngày đầu tiên , cháu Thi về thưa với tôi “ bố ơi, hình như cô giáo nói con theo bố sang Canada làm việc và khi hết contract thì lại về xứ” Còn cháu Thiện thì nói trong nước mắt “ thầy nói gì con không hiểu gì cả “. Tôi đến trường xin gặp thầy cô các cháu để nói hoàn cảnh của các cháu và xin giúp đở . Ngay sau đó nhà trường nhờ các volunteer dạy tiếng Anh cho hai cháu sau giờ học. Cuối năm đó cháu Thi được lên high school với điểm cao , nên cháu được vào trường Javis và cháu Thiện được lên lớp 7.

Là người tỵ nạn , có khó khăn gì thì tìm cách tiếp xúc với những cơ quan liên hệ để xin giúp đở , vì chính phủ không biết hết mọi khó khăn của người tỵ nạn để mà giúp.
Cách nay một hai tháng , một thảm cảnh xẩy ra làm rúng động mọi người và chánh phủ Canada đả khuyến cáo các cơ quan trợ giúp người tỵ nạn cần đặc biệt quan tâm . Đó là trường hợp một em bé gái 10 tuổi người Syria , đi học bị bạn bè bắt nạt , đả buồn tủi thất vọng phải quyên sinh.
Một gia đình người tỵ nạn bên phía đông Canada đả đốt nhà định quyên sinh cả gia đình , nhưng người vợ của nạn nhân và một đứa con được cứu sống.
Là người tỵ nạn , chúng ta nên hoà đồng với mọi người dù mình vẫn giữ nét văn hoá riêng, tín ngưởng riêng . Chúng ta không nên chấp chặc đức tin một cách thái quá . Chỉ xem tôn giáo là con đường dẫn đến Chân-Thiện-Mỹ .

Một ông bố đả giết chết hai người con gái bằng cách cho hai người con gái lái xe đâm xuống hồ như một tai nạn , do hai người con gái đả không chịu mặc áo theo tín ngưỡng riêng, hai cháu đó đả thay quần áo thường ở nhà bạn rồi mới đến lớp . Khi ông bố biết được , nên đả cùng người con trai nở tâm lập kế trên để giết chết hai người con gái , nhưng cuối cùng chánh quyền điều tra ra sự việc và đả bắt hai thủ phạm vào tù
Tránh những tệ nạn xã hội  
Thật tình tháng 10/2018 chánh phủ Canada cho buôn bán tự do Cannabis, mà người mình gọi là “ ma tuý” , tôi không vui chút nào , dù biết chính phủ cho sản xuất và bán cho người dùng để tránh nguồn nhập lậu ma tuý , độc hại giết chết nhiều người ghiền tại Canada . Ngoài ra , cơ quan nghiên cứu xử dụng Cannabis vào việc trị bệnh.

Tôi không vui vì trong thời gian chiến tranh Việt Nam , vài quân nhân trong quân đội VNCH chiến đấu bên cạnh các quân nhân Mỹ , họ đả xử dụng ma tuý . Sau chiến tranh , các người đó như người mắc bệnh tâm thần , thân thể suy yếu và chết vì bệnh tật rất sớm.
Ngày nay, người ta thêm ma tuý vào cả thức uống , nên nếu hút và uống rượu có ma tuý , chắc chắn không được bình tĩnh , làm sao có tinh thần sáng suốt mà làm việc. ? Chính phủ Canada cũng khuyến cáo người xử dụng Cannabis không nên lái xe ngay vì dễ gây tai nạn.
Một số người xấu chiêu dụ các người trẻ xử dụng ma tuý , khi đả ghiền thì dễ bị đi theo con đường đồi trụy và phạm pháp .
Tôi biết một chị có con vị thành niên ghiền ma tuý . Khi cháu đó lên cơn ghiền xin không được tiền mua thuốc thì quay ra đập phá đồ đạt trong nhà .  Chị ấy nhờ người đưa con chị lên trại cai nghiện , nhưng khi đến nơi cháu đó cự tuyệt không nhập viện . Nhân viên của trại cai nghiện cũng chịu bó tay, và phải đưa cháu đó về nhà để gia đình tiếp tục chịu khổ lụy .

Xã hội dầu tốt và hoàn hão thế nào cũng không giúp người dân thành người tốt được , kể cả người tỵ nạn. Là người tỵ nạn , tôi nghỉ nên nhập tâm “ tri ân đất nước cưu mang mình, tự giúp mình vượt thoát những khổ đau từ quê nhà , bằng lòng mọi điều mình có được trong cuộc sống , hoà nhập vào xã hội của quê hương mới , không ôm chặc đức tin nhất là tín điều thuộc tôn giáo mình . Rồi ngày tháng sẽ qua đi , mình sẽ tìm thấy hạnh phúc nơi quê hương mới.

May 11,2019 Toronto , Canada 
Ninh vu


Tuesday, April 30, 2019

SƯ ABHINYANA ÂN NHÂN CỦA TỴ NẠN VN TẠI BATAAN


Thượng Tọa ABHINYANA
(1946-2008)
Thông báo Tang Lễ Thượng Tọa ABHINYANA:
Một vị Thầy Úc là ân nhân lớn của người tỵ nạn Việt Nam. 


    
Thượng Tọa Abhinyana, quốc tịch Úc, sinh nam 1946 tại Anh, trong một gia đình gốc Tin Lành, bắt đầu tiếp xúc và tín hướng Phật pháp 1970 sau chuyến du lịch Ấn Độ.
Ngài xuất gia 1972 tại Mã Lai trong truyền thống PG Thái Lan, và bắt đầu giảng dạy Phật pháp từ 1979. Suốt thập niên 1980, Ngài phát tâm qua ở hẳn để giúp đỡ các trại tỵ nạn Đông Nam Á, mà lâu nhất và nhiều nhất là 2 trại Palawan và Bataan ở Phi luật tân. Ngài sống đồng cam cộng khổ, xây chùa, hướng dẫn tu học, giảng dạy, bênh vực, giúp đỡ và tổ chức nhiều công tác cộng đồng, xã hội, cứu tế cho hàng chục ngàn đồng bào Việt-Miên và hằng trăm Tăng Ni Việt Nam tỵ nạn đến đây.
 

Trong 9 chuyến trở về ủy lạo nhiều chục ngàn đồng bào mới tỵ nạn đến trại ở khắp các nước Đông Nam Á từ 1985-1993, chúng tôi mấy lần trong các năm 1987, 1989 và 1991, đã được Ngài Abhinyana tiếp đón và tận tình giúp tổ chức các buổi thuyết giảng tại chùa Vạn Đức, tiếp xúc thẩm quyền Phi, UNHCR và các tôn giáo bạn, nhất là giúp tổ chức phân phát quà cứu trợ do Đồng hương Úc châu quyên tặng để Cơ Quan Cứu Tế Phật Giáo Úc châu do Tu Viện Vạn Hạnh điều hành, mang đến biếu tặng bà con tỵ nạn ở Palawan và Bataan, Philippines.
 

Khi làn sóng tỵ nạn bắt đầu giảm sút và chấm dứt, Ngài Abhinyana đi hoằng pháp khắp nơi trên thế giới, giữ liên lạc và được kính trọng quý mến nơi rất nhiều Tăng Ni Phật tử ở Âu, Mỹ và Úc châu. Ngài thường trở về Mã Lai và nhất là Úc (cha mẹ Ngài ở Adelaide) để thăm viếng và giảng dạy tại các chùa Việt ở Sydney, Canberra, Melbourne, vv..
 

Thượng Tọa Abhinyana viên tịch lúc 5am Thứ Hai 15/4/2008 tại tư gia của người chị ruột ở vùng Nampour ở Sunshine Coast, QLD, sau mấy tháng lâm bạo bệnh.
 

Chiều nay, 4-5pm thứ Năm 17/4/2008, sẽ có lễ kính viếng Giác Linh TT Abhinyana tại Brys Bale Funeral Directors, 33 National Park Rd, Nampour, QLD 4560. tel (07) 54411366, do TT Thích Quảng Ba (ACT), TT Thích Nhật Tân (QLD), TT Thích Tâm Phương (VIC), và các vị khác, chủ trì.
 

Sáng Chủ Nhật 20/4/08, tang lễ hỏa thiêu TT Abhinyana, sẽ có sự hiện diện của TT Thích Như Định (NSW), ĐĐ Thích Tịnh Giác (VIC), với các Tăng Ni, Phật tử từ nhiều nơi khác đến tham dự.
 

Được biết, Chủ Nhật 20/4 cũng sẽ có lễ tưởng niệm TT Abhinyana tại các chùa Vạn Hạnh Canberra, Quảng Đức và Quang Minh Melbourne. Thứ Sáu 25/4 chùa Linh Sơn Melbourne cũng sẽ có buổi thiền trà tưởng niệm TT Abhinyana. 


Kính thông báo và thân mời quý Đồng hương, Phật tử xa gần, nhất là những vị là cựu thuyền nhân ở Palawan và các trại tỵ nạn từng gặp gỡ, chia xẻ, học hỏi, và được TT Abhinyana giúp đỡ, hướng dẫn, liên laic đến tham dự để tỏ lòng tri ân đến Ngài Abhinyana. Gọi điện Phân ưu môn đồ pháp quyến của TT Abhinyana, xin liên lạc anh Huy: 61. 0402 427 955 hoặc: 61. 0424 746 398.


Mời quý vị vào website này để đọc thêm mấy chục tác phẩm đã và chưa xuất bản của TT Abhinyana, http://members.tripod.com/anatta0/index.htm .
 

Nay thông báo
Thích Quảng Ba (0412-224-553)
Canberra 17/4/2008.

--------------------
* HÌNH CHỤP SƯ ABHINYANA VỚI CHỦ NHIỆM BLOGGER VIỆN QGĐC NĂM 1985 TẠI PRPC , BATAAN, PHI LUẬT TÂN

Kỹ Sư Dương Hiễn Hẹ Viện Quốc Gia Định Chuẩn VNCH với vợ la
 Cô Giáo Vũ Thị Liên Đài
chụp hình kỹ niệm với Sư
ABHINYANA trươc ngày đi định cư tại USA
vào mủa thu năm 1985
* NHỮNG EMAILS NGÀI KỂ CHUYỆN ĐI MỘT MÌNH THĂM ẤN ĐỘ LẦN CUỐI CÙNG.
RẤT NHIỀU NHƯNG CHỈ TRÌNH RA MỘT VÀI EMAILS MÀ THÔI.
-------------------------------------
EMAIL NUMBER 1.
From: "Abhi Nyana" <Abhinyana@hotmail. com>
To : < hehienduonz@peoplepc. com >
Sent: Saturday, April 29, 2006 2:30 AM
Subiect: Thanks so much.

Dear Hien and Family,
Where are you now? You didn't say. I was in the US several times over the past 8 years; the last time was in 2001, before the Twin Towers came down, although I had nothing to do with that.
Right now,I am in Pakistan, and have enjoyed visiting some of the many Buddhist ruins here; Northern Pakistan used to be a Buddhist area long ago, you see, and the museums are ful1 of Buddhist things. The people here are also hospitable and friendly. I will be here for another 2 weeks before returning to India and Nepal. My health is still reasonably good, and permits me to travel like this.
I hope you are all well there, and I look forward to hearing from you again.
Best Wishes from Thay Abhinyana.

From: < hehienduonz@peoplepc. com >
To : <Abhinyana@hotmail. com>
Subject : Emailling: Master Abhinyana at PRPC,Philippines
Date: Fri, 28 Apr 2006 14:55:14 -0700

Dear Master:
Yesterday I missed PRPC in Morong ,Bataan Philippines very much! I tumed on the intemet and tried to search the refugees camp in Philippines.Finally I found yourwebsite.My wife and lwere very happy and very move when we were reading yourwriting about PRPC.I and my family were there in 1984-1985 and also had some occasions to see you and to listen your teaching.Enclosed is the picture taken together in 1985.We still remember your last farewell words to us before we left for the USA "Don't get losf' Your image and your teaching are stillin my mind. Respectfully yours, The message is ready to be sent with the following file or link attachmentsr Master Abhinyana at PRPC,Philippines
Note: To protect against computer viruses, e-mail programs may prevent sending or receiving certain types of file attachments. Check your e-mail security settings to determine how attachments are handled.
> < < MasterAbhinyanaatPRPc,Philippines.jpg > >
----------------------------------------
EMAIL NUMBER 2.
From :”Abhi Nyana” <abhiyana@hotmail.com”
Mobil Alert
To: hehienduong@yahoo.com
Subject: Lahore here.
Date: Tue, 02 May 2006 08:24:05 +0000

Dear Hien Duong,
 Nice to hear from you again; I will also look forward to a continuing correspondence with you.
Well, I am already back in Lahore. I tried to write again from lslamabad yesterday, but there was no connection. Let me tell you about yesterday before getting to today:
 I got up at 3 o'clock and left the hotel at 4:2O, to walk to the lndian High Commission (Embassy); it took me an hour to get almost  there, but then I was informed that access to the Diplomatic Enclave could be made only by Police Shuttle Bus, so I had to go to the bus-stand to wait in line for 2 hours to buy the required ticket; there were not many people in front of me, but some of them had been waiting for over an hour. Anyway, it was 8:30 by the time I got to the embassy, but it didn't open until 10, so l/we had to wait outside for it to open, and in the meantime, I discovered that there was a special counter for foreigners, and so I was first in line at that counter, and filled in the required forms, paid the fee of Rs3,300, and was told to retum next Monday to collect my passport, which I had to leave with them, of course. Seven days? What would I do in lslamabad for seven days? As the capital - and a new one, at that (construction on it started only in 1961) - it is sort of non-descript, and very hot (even with the fan on full over me, the nights were very warm, and the towel on my pillow was soon wet with sweat). I decided to return to Lahore until next Monday morning, because at least there are things for me to do here; l'll probably catch an early-morning train back to Rawalpindi, and get a taxi from there to the embassy; then, I catch a night-bus back to Lahore. This will mean that l won't need to spend long in Lahore when I get back, but may be the next day I'll leave for the border.
I left the hotel at 5 this morning, therefore, and got a 5:45 bus out, but when we reached Lahore at 11 , I found that the bus-station for that particular company was so far away from the railway-station, and I had to get a rickshaw to the hotel where I stayed last time. After checking in, I went to get something to eat, but it really seems that l've lost my appetite, and couldn't finish what I ordered (and I am really loathe to waste food).
The sky was overcast as we came into Lahore, so it wasn't as hot as lslamabad; it even tried to rain a little, but gave up.

Did you hear of the Muslim conference in San Francisco about 3 weeks ago, where the Dailai Lama was invited to address them? I thought that was really something!
 And so, that's my news to date. While I'm in Kashmir and Ladakh on the other side of the border, there will be little chance of me writing. I hope you are all well there.
 Best Wishes from Thay Abhinyana.

Lahore CÁCH XA Islamabad  270 Km.
ĐÂY LÀ HAI THÀNH PHỐ CỦA PAKISTAN
Jammu
 CÁCH XA Srinagar  294 Km.
ĐÂY LÀ HAI THÀNH PHỐ CỦA ẤN ĐỘ

Rawalpindi cách xa Lahore 379.77 km.
Rawalpindi cách xa  Islamabad 17 km.

--------------------------

EMAIL NUMBER 3
This message is not flagged.
From :”Abhi Nyana” <abhiyana@hotmail.com”
Mobil Alert
To: hehienduong@yahoo.com
Date: Wed, 10 May 2006 04:25:32 +0000

Dear Hien,
I have been to the Buddhist holy places a number of times before, and they are now quite commercialised, I won't go again this time. The power remained on throughout the night, so I was able to sleep alright with the fan and the water-cooler - a device that blows water-cooled air through a straw filter. This morning, one of the hotel-boys came to my door twice, asking for a tip, but I refused to give; I mean, I sometimes do give, but not when it's asked for. It seems to be somewhat cooler today, but at only 10 am, it's too early to say. My bus to Jammu leaves at 3 pm and gets there at 7, when l will have to undergo the regular hassle of finding a hotel-room; maybe I'll be lucky. I want it to be not too far away from where I can get a bus to Srinagar early tomorrow morning. Guess that's all for now, and so, until next time, I hope you are all well there.
 Best Wishes from Abhinyana

Email number 4.
From :”Abhi Nyana” <abhiyana@hotmail.com”
Mobil Alert
To: hehienduong@yahoo.com
Subject : Back Srinagar
Date: Tue, 23 May 2006 09:47:27 +0000
Dear Hien and Family, here I am, just back in Srinagar I've read all your mail, plus those from everyone else - so many. You wilt understand that I'm unable to respond to all your news, won't you? Anyway. please give my regards to your sister-in-law from France; I hope you'll all enjoy her visit. Let me tell you of my trip to Leh:
The two-day journey on incredible, hair-raising roads - similar to the Karakorum Highway in Pakistan - was quite exhausting, and I was happy to arrive in Leh on the afternoon of the second day (the night of the first day I spent in Kargil, and had the usual hassle of finding a hotel late at night, but eventually got one, only to leave early the next morning). The lanscape, though mostly barren and desert-like, was spectacular, similar to what I'd seen in northern Pakistan. I was met at Leh bus-station by a hotel-owner who offered me a room for Rs150, so I accepted, not knowing that he would later charge me for the taxi-fare to take us there (l understand that it would be his cost; you live and learn, eh?) The room was quite nice, but the water in the bathroom had an awful smell. After a bit of a rest, I went out to explore the town somewhat, but I was already feeling unwell again, and didn't feel like eating; moreover, I had the taste of rotten eggs coming up from my stomach again (it's called gardrasls).

The next day I spent resting, but the day after that I climbed to Leh Palace, but although ifs known as the'mini-Potala' because of its resemblance to the Potala in Lhasa, I was disappointed, as there was nothing inside, and our houses are much more palatial; entrance was $2. From there, I made the effort to climb to a temple on his hilljust behind there, from where there were fantastic views; I took a number of photos there before descending to eat spaghetti in a Tibetan vegetarian restaurant - a great rarity, as Tibetans are very fond of meat - but although I requested them not to put sugar in the sauce, when it came it was so sweet, as they had used ketchup instead of making their own sauce. I ate some and left some.

The next day, wandering around in search of a pharmacy where I could get something for the giardiasis, the one I found advised me to se a doctor first, and just opposite was a government hospital, so I went in there, and the lady doctor I saw strongly suggested I have a stool-test; I told her Iwould come back the next morning. They gave me some medicine without charge.
The next day, with my stool-sample in a plastic container I'd bought for the purpose, I waited in line at the hospital, until I was taken to the lab, where the assistant said I should have brought it in a matchbox! (There was quite a dollop in the contalner). I visualised getting it into a match-box - how would you do it? Anyway, they asked me to return for the results later, and so, to pass the time, I visited an ancient gompa (monastery), not far from the town, but really, I felt not the slightest interest, nor in any of the many signs of Buddhist religiosi$ arond the town, such as stupas and prayer-wheels; they just leave me feeling flaf, like cola with the gas gone out of it.
Back at the hospital, I got my results: "No ova; no cysts", it said. "And no crocodiles?" I asked. Meanwhile, the medications semed to be taking effect, and the eggtaste has practically gone again; I'll continue taking it untilthe course is finished.
I looked around for but couldn't find any scales to weight myself; I must have lost quite a bit of weight - at least 15 grams! over the past wek, as I ate very little, and even the thought of food turned me off. However, on the way yesterday, I had two rice-meals, and this morning, a masala-dosa after we crossed
the Zoji-la Pass ('La' means 'pass' in Tibetan). My appetite is returning again, and the best thing is my sugar-levels are down - 5.8 this morning.


Last night, after a '12-hour journey, we got to Drass about 6 o'clock, too late to get a hotel-room, so it seemed we would have to sleep in the bus (l'd met and got talking to an New Zealander on the bus), but just as we had accepted the necessity of doing this (and Drass is apparently the second-most coldestinhabited place in the world during winter - though I found this a bit hard to believe, as it wasn't very cold at all, the miserable little, one-street place), when someone came and said he'd found us a room, but it was a por excuse for one, without beds, without a light, and a bathroom we would have to share with everyone else in the hotel; however, we agreed to take it, for Rs50 each, until this morning, when we resumed the journey at 4 o'clock, and it went well until we'd got over the pass, but the rest of the way we were plagued with trafficjams, and got to Srinagar at 10:45.1 made my way to the same hotel where l'd last stayed, but this time they gave me a grotty room, unwilling to let me have one of the better rooms for Rs250; they are charging me Rs150 for this, but it's only for one night; after this, I'll go and get a ticket for tomorrow morning's bus to Jammu, ariving there in time to get a night-train to Delhi. 
My trip is coming to an end, you see. I'm not sure what I'll do when I get to Delhi, except to write to everyone again. Maybe l'll decide to head straight back to Nepal, or maybe l'll take a few days on the way; l'll let you know. I don't know what the temperature's like on the plains now, but I guess it's stillvery hot.
I didn't se anything else of the Korean monks, so don't know what became of them; they don't respond to my emails, as their English is very poor.
So, that's my news to date. I hope you are allwell there and that I've not bored you.

Best Wishes from Abhinyana

Ghi chú.
Leh Palace là cung địên của triều đại vua Leh tọa lạc tại Leh City.Cung điện nầy xây cất từ thế kỹ 17 gồm có 9 tầng lầu.

Leh PALACE XÂY DỰNG BỞI VUA Sengge Namgyal 
Khoảng cách giữa Leh City và Srinagar là 434 Km,phải mất 2 ngày và ngủ đêm tại Kargil hoặc Batalik.
Leh City ở cao độ 3500m, có núi bao bọc chung quanh.Khí hậu rất lanh dưới độ đông giá suốt muà đông từ tháng 11 tới đầu tháng 3.
Drass là một thị trấn nhỏ cách xa Srinagar 140 km.
Đèo Zoji-La dài khỏảng 7 miles ở cao độ 3528 mét rất nguy hiểm.

DRASS  LÀ MỘT PHỐ NHỎ CỦA QUẬN KARGIL CÁCH XA SRINAGAR  140 KM
DRASS VILLAGE
Sau khi lên viếng thăm Leh City, sư trở về lại Srinagar  mới viết email kể chuyến đi thăm Leh Palace như sau.
Sư rời Lahore tới Jammu, tới Srinagar, qua đèo Zoji-La, ngủ đêm tại Kargil rồi tới Leh City.Sư đi mất hai ngày.
Trên đưởng từ Leh City trở vễ lại Srinagar, sau 12 tiếng đồng hồ đi xe bus, sư ngủ đêm tại Drass lúc 6 giờ chiều rồi lên xe bus lúc 4 giờ sáng qua đèo Zoji -La về tới tơí Srinagar lúc 10.45 sáng.
Ngaỳ hôm sau sư đi xuống Jammu bằng xe bus rồi từ Jammu sư xuống Delhi bằng xe lữa.


ĐÈO ZOJI-LA TẠI ẤN ĐỘ
Dài 7 miles,cao 3528 mét

Tháng May năm 2018,Thủ tướng Ấn Độ khánh thành đưỡng hầm chạy hai chiều gọi là Zoji-La Tunnel dài 14 km thay cho đèo Zoji-La cắt ngắn thời gian qua đèo trước kia mất 3 giờ nay chỉ còn 15 phút.



Zoji-La Tunnel of 14 km


                VIẾT TỚI ĐÂY THƯƠNG NHỚ SƯ ABHINYANA VÔ CÙNG...